ĐIỀU KHIẾN TÔI QUYẾT TÂM CHẾT ĐI

Quá tuổi mơ mộng rồi, sống thực tế lên” – tui đã tự nhủ lòng mình như vậy và nhìn xem, cuối cùng thì tui cũng đã tìm được một bộ manhwa “trưởng thành’ rồi đây quý dị

 

(Bài viết thuộc về cảm nhận cá nhân)

 

Bối cảnh giản dị không hoa mỹ, nữ chính không gia thế cũng chẳng xinh đẹp lộng lẫy, nam chính không tài giỏi một tay che trời. Đây là một bộ truyện “đời thường” xoay quanh những con người rất đỗi “bình thường”. Nếu bạn đã quá bội thực với những cốt truyện “trending” xuyên không, trọng sinh làm ác nữ, nữ phụ soán ngôi nữ chính… thì đây là một lựa chọn không thể bỏ qua.

Giữa “cơn bão” xuyên sách, chuyển sinh trả thù, ác nữ đôi khi hơi “nửa mùa” thì mình thật sự rất trân trọng những tác giả đã lựa chọn một con đường khác, một lối tư duy khác không theo trend nhưng vẫn đem lại những bộ truyện vô cùng ấn tượng.

Điểm sáng nhất của ĐIỀU KHIẾN TÔI QUYẾT TÂM CHẾT ĐI có lẽ nằm ở sự đơn giản, nó “bình thường” đến mức khi đọc vài chap đầu mình đã từng muốn drop vì tình tiết quá chậm. Nhưng tin mình đi, đến tầm chap 20 thì bạn sẽ bỏ ngay cái ý định drop truyện, tầm chap 30 đổ đi thì bạn sẽ canh me lịch ra truyện mỗi tuần để lao vào đọc sớm nhất có thể.

Diễn biến của truyện được phát triển rất hợp lý, không thần thánh hóa bất kỳ nhân vật nào.

Mình đánh giá cao cách xây dựng tinh thần trượng nghĩa của nữ chính, không phải kiểu “thánh nữ” như trong các bộ truyện thường thấy đâu nha. Cái “trượng nghĩa” của nữ chính nó rất thực tế. Đơn giản là thấy người khác gặp khó trên đường, giúp được thì giúp chứ không phải việc gì cũng lao đầu vô.

Nam chính bộ này thì đích thị là một chiếc Red flag, ngoài mặt thân thiện nhưng lúc nào cũng có cảm giác giấu diếm nhiều thứ. Nhưng mình thích cách Gyeol đối xử với Ji Oh, đặc biệt là phân đoạn lần cuối hai người gặp nhau trước khi trưởng thành. À và những cử chỉ nhỏ của Gyeol đối với Ji Oh luôn khiến mình quắn quéo vì nó “tình” lắm luôn í.

 

Khen đủ rồi thì cũng phải có chê. Đầu truyện khá nhàm chán và diễn biến chậm nên sẽ dễ khiến độc giả cảm thấy nản, (có lẽ vì vậy mà truyện chỉ nổi lên sau một vài đoạn clip khoe hình xăm của anh nam chính trên tóp tóp). Còn lại thì chưa có gì để chê, đợi xem diễn biến truyện ra sao nữa nè😆

 

Dưới đây là tổng hợp một số khía cạnh rất “Đời” của ĐKTQTCĐ, cùng xem bạn có bắt gặp hình ảnh mình trong đó không nhé😉

  1. Mối tình đầu năm cấp 3

Tình đầu luôn là mối tình đẹp đẽ và đáng nhớ nhất. Đặc biệt là mối tình vào năm cấp 3 thì sẽ càng khiến bạn nhớ mãi không quên, bởi nó không mang sự trẻ con, bông đùa như những đứa trẻ và cũng không tính toán, vụ lợi như khi đã trưởng thành. Mối tình đầu của Nam Ji Oh với Cha Gyeol là như vậy. Không cần quan tâm đến gia thế hay hoàn cảnh, không cần để ý đến năng lực, học vấn. Đơn giản là Nam Ji Oh bị thu hút bởi Cha Gyeol và ngược lại, Cha Gyeol cũng thích cô ấy.

  1. Mâu thuẫn bạn bè

Khi còn đi học, chúng ta dễ có những cảm xúc ghen tị, dễ nảy sinh mâu thuẫn do bản tính hơn thua với một ai đó. Nhưng liệu đó có thực sự là ganh ghét hay không, hay bạn chỉ đang muốn trở nên thân thiết hơn với người bạn giỏi giang kia và cố gắng đuổi kịp sự ưu tú của họ? Đây chính là trường hợp của Nam Ji Oh và Yeo Eun Soo.

  1. Lớn đến đâu thì vẫn muốn than vãn và làm nũng với mẹ

Mình thích cách mẹ của Ji Oh an ủi cô ấy. Đôi khi lời an ủi chẳng đưa ra cách giải quyết nào cả, thực tế “không sao đâu, rồi sẽ ổn thôi” lại là câu an ủi mông lung, vô vị nhất. Nhưng mình lại thích nghe chúng, nhất là khi lời an ủi đó đến từ mẹ của mình, nó khiến mình chỉ muốn bé lại rồi vô tư than thở những thứ ngốc nghếch để được đắm chìm vào cảm giác ấm áp được cưng chiều. Một chi tiết mình rất thích: Tác giả không phác họa gương mặt mẹ Ji Oh trông như thế nào, cũng chẳng đặt cho nhân vật này một cái tên, cứ như một diễn viên quần chúng vô danh. Nhưng mà dẫu vậy thì có sao, vì với danh xưng “mẹ” thôi thì nhân vật này đã vô cùng đẹp đẽ dù chẳng có gì.

 

  1. Đằng sau bức màn của giới giải trí hoa lệ

Không có quá nhiều miêu tả về mối quan hệ cha-con của Ji Oh nên không biết được sự thân thiết giữa họ đến đâu. Nhưng khi Ji Oh nổi tiếng, cô ấy đã khóc trên truyền hình khi nói về người cha quá cố của mình, thành công tạo dựng hình tượng “Hiếu nữ quốc dân” và nhận được nhiều lời mời quảng cáo. Mình không đánh giá hành động của Ji Oh là đúng hay sai. Cái mình muốn nói ở đây là việc giới truyền thông luôn sử dụng mất mát, đau thương của con người như cần câu cơm và mình cảm thấy điều đó không hay ho gì cho lắm.

 

earnformoney naijatainment zenginyasam mimisbabies garvinheightsfarm financepromoters concuchara eLizrosshubbeLL webnotations sandrawebcam maryLennox amyjosphotography japaLangbLog tradecba crochetchiq maLaysiaaktif picardiehandbaLL patriciaritter yourhoLidayhoteL thegospeLeagLe LeosoLarmusic dramahappensbLog queenofcoLdcaLLing artmenparisgaLLery pornvideosite